Không gian không quá rộng nhưng mọi vật được sắp xếp khiến người vào không cảm thấy gò bó. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược. Đục khoét tế bào, thịt da, biến đổi gen của cả gỗ đá và vôi vữa, của cả những con gấu bông treo cổ lủng lẳng trước cửa hàng lai giữa tạp hoá và bách hoá của bác.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi. Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Bạn cần trả công và cả tự do.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình.
Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Và một số lí do khác… Đêm qua lúc vỡ giấc lại nằm nghĩ triền miên.
Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Người quan tâm đến vấn đề này chứ không đọc liếc qua sẽ có thể hỏi ngay rằng: Cứ cho là thế đi nhưng tại sao có nhiều nguyên thủ quốc gia mà IQ, EQ lại thấp như vậy? Đối với những trường hợp (không phải là hiếm này), chúng ta cùng thử liên tưởng xem… Phố phường lành lạnh, đã sạch hơn trước.
Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó). Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì.
khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức Còn chưa kể đến cái đuôi đèn tức là dây điện màu đen cắm vào sau gót chiếc ủng chạy khuất vào sau cánh cửa mở sát tường. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.
Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Ngỡ là giữ được tuổi trẻ bằng những thứ luân lí bản thân thực hiện không tốt.