Bạn hãy chú ý đến vẻ mặt hợm hĩnh của chú chó này (hay bất kì con chó nào khác mà bạn muốn). Trách nhiệm lập trình thuộc về chúng ta. Tôi tiến lại và chào hỏi.
Như đã đề cập, nó giúp cải thiện khả năng tập trung đối với những người gặp khó khăn khi học tập ở những môi trường hoàn toàn yên tĩnh. Sẽ chẳng có ích gì khi chép lại những lời nói của giảng viên; làm như vậy chỉ gây mất tập trung, căng thẳng và mất khả năng tiếp thu. Ai thích đọc sách lại có thể tập trung vào các môn như sáng tác văn hay lịch sử.
Mở đầu cuộc chơi bạn sẽ thấy rất dễ dàng, nhưng người cuối cùng mới là người gặp khó khăn nhất. Vì thế, nếu “library” là nơi ta tra cứu sách thì “livre” chắc chắn là cuốn sách! Hàng ngày, chúng ta ghi nhớ hàng trăm điều mới mẻ, nhân con số này với số năm ta sống, ta thu được gì? Thật khó có thể tưởng tượng được con số như vậy, và điều kỳ lạ là nó chỉ tập trung ở 1/10 trí nhớ của ta.
Đàn ông không quan tâm đến quần áo và thời trang đâu (À, ít nhất là phần lớn họ). Trong khi nói chuyện, chúng ta thường nhìn vào mắt người khác. Có một số người lại rất hào hứng hi vọng vào cách “lập trình nhắc nhở”, hay ít nhất thì cũng sẵn sàng làm thử.
Như đã nói, mỗi giây bạn để ý đến số trang 83 thì nó sẽ gợi nhớ cho chúng ta khi mở cuốn sách đến trang này. Chúng ta đã hoàn thành câu hỏi đầu tiên. Thật khó có thể nhớ một danh sách như trên khi không có bất kì sự liên hệ nào giữa các thứ trong đó.
Chúng ta cảm thấy việc không thể nhớ nổi tên người đang đứng trước mặt mình là một sự sỉ nhục đối với họ. con người lần đầu tiên đặt chân lên Mặt trăng Như chúng ta biết, danh sách này chủ yếu là những dự định về công việc.
Bạn thực hiện điều này bằng trí tưởng tượng của mình. Trước tiên, bạn hãy nhìn anh ta chăm chú ghi tên của anh ta ra một mẩu giấy. Nhân viên cảnh sát quốc tế này quấn một chiếc khăn tắm lớn ngang thắt lưng.
Khi họ đang trò chuyện thì một trận động đất lớn xảy ra. Chỉ mất có hai phút thôi”. Trong bất kì trường hợp nào bạn cũng không nên đổi thứ tự một cách bừa bãi.
Một phút trước khi thuyết trình, anh ta đi vào phòng họp, cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Có rất nhiều lý do và chúng liên quan đến nhịp sinh học trong ngày của chúng ta: nhiệt độ cơ thể, áp suất máu,v. Sự ưu tiên này là do chúng ta thiếu tin tưởng vào trí nhớ của mình.
Trái lại, khi ai đó kể cho ta nghe về một sự việc vô cùng ấn tượng thì ngay lập tức nó được lưu vào trí nhớ lâu dài. Bạn đang trên một ngọn “sóng Xanh”. Như vậy, những người ngồi bàn đầu sẽ tập trung vào bài giảng hơn, và khả năng tiếp thu cũng như ghi nhớ của họ sẽ tốt hơn.