Để ngòi bút của anh bớt đớn đau. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.
Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn. Anh chỉ đọc chứ có phải người làm nghiên cứu đâu. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn. Tôi ủng hộ cái đúng. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Nhưng chưa viết nốt đoạn đời này thì chưa thấy tạm trọn vẹn để sẵn sàng chờ cơn gì đó của họ. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng. Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Thế bác đi du lịch, đóng cửa hàng lại, mặc kệ con cháu một thời gian.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác. Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi.