Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Nàng nho bảo chàng nho: Mình chia tay anh nhé. Hay bị bạn bè lợi dụng và hiểu lầm.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném. Bạn ghét sự đợi chờ.
Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.
Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Bạn chợt muốn có cái máy ảnh bên cạnh để chụp. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất.
Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế?
Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên. Sắp tới sẽ có một số thay đổi về lịch trình sinh hoạt để cứu vãn sức khỏe.
Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến. Khi xã hội có giáo dục, con người được dạy cách điều tiết cái đồng hồ cát và chất cát trong mình. Người lớn thật buồn cười.
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. - Ông quả là người biết lo xa. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp.
Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống. Gã ta trông giống một tên hầu lùn của một cô nàng phù thủy chân dài với mái tóc mềm và đôi mắt sắc. Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.