Chàng phải mất khá lâu mới đến được cái hồ này, chỉ mất vài phút sau khi Nott chán nản bỏ đi. Trong khi đó vào buổi sáng thứ ba, Sid - hiệp sĩ áo trắng - cũng có cùng suy nghĩ như Nott. Màn đêm chầm chậm buông xuống dày đặc.
Anh đã luôn nghĩ rằng mình đáng được may mắn. Chỉ mấy mét đất trong cái khu rừng rộng lớn này thì cũng giống như một cơ hội trong hàng tỉ cơ hội khác. Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên.
Khi ngừng cười, gương mặt bà nhanh chóng trở nên nghiêm nghị. Thật lạ thay, càng làm việc, chàng lại không còn suy nghĩ nhiều về việc cái nơi mà chàng đã vun đất, đã mang lại nguồn nước và đã làm quang cây cối liệu có phải là nơi mà Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc hay không. Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớm của mình.
Merlin đứng nhìn theo Sid cho đến khi tiếng có ngựa xa dần. Và Sid cũng chẳng biết phải làm gì hôm nay nữa nên chàng chuyển hướng quan tâm của mình đến những vấn đề của Bà chúa hồ. Họ không hề biết đó là những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ, ngược lại họ còn hết sức bực bội vì chúng.
Đầy là điều chưa từng bao giờ xảy ra trước đây. Cả ngày hôm đó, anh lang thang khắp khu rừng với những suy nghĩ bi quan như thế. Anh quay đầu lại định bỏ đi vì nghĩ rằng nữ hoàng Sequoia không muốn trả lời.
Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã. - Ngươi và con ngựa trắng của mình đang làm gì bên hồ của ta đó? Ngươi muốn gì ở đây? Ta mới vừa gặp một gã cũng như nhà ngươi. Bất cứ ai làm như con thì cũng sẽ nhận được may mắn mà thôi Ta chỉ làm cái việc mà ta luôn làm.
Tôi sẽ kể cho cậu nghe câu chuyện này vì nó đã giúp ích cho chính bản thân tôi. Chẳng ai thèm cắt bớt những nhánh cây già cỗi, vì thế không thể có một tí ánh sáng nào nơi đây cả, và cây không thể tươi tốt được. Ngoài tiền bạc, gia đình tôi còn được thừa hưởng một nhà máy dệt đang rất ăn nên làm ra.
Bà lại bực bội càu nhàu: Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột : Và điều này chính xác vừa xảy ra với Sid: chàng đã chấp nhận quên đi chuyện lấy nuớc để khỏi đánh thức những bông hoa ly và ngay khi cháu tìm cách chia sẻ những nỗi khổ của Bà chúa hồ thì chàng lại tìm được cách giải quyết được việc của chính mình.
Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng. Max nghe thế xúc động nhìn Jim. Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng.
- Không một cây bốn lá nào có thể mọc ở đây được. "Thật là một thứ bụi bặm nhớp nháp, khó chịu!" - mọi người càu nhàu. Anh nhanh chóng hiểu rằng mình có thể khai thác được những thông tin quý giá từ bà.