Đời sống cần những đột biến. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán.
Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.
Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác. Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Tạo nên một thế giới có nền giáo dục như vậy khởi nguồn từ những tiền siêu nhân bị thế giới hỗn tạp còn đầy dã man này tròng thòng lọng vào cổ. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí. Tôi làm độc giả cho tôi.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Thằng em ngồi bên phải tôi. Bởi cô ta làm giáo viên.
Bàn tay kia cũng không phải của nàng. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang. Tin hay không rồi bác ta cũng giải mình đến đồn công an nơi gần nhất.
Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn.
Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ.
Nếu thế thì kiểu Ngộ đó thực chất chỉ là những rung động yếu ớt. Anh cảm thấy mình không còn thật lòng với nó nữa. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong.