Chỉ là ta đang viết. Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ.
Có một chị vào hỏi mua giấy gì gì đó, không nghe rõ, hỏi lại, à, giấy vệ sinh. Tôi định kêu to hơn, lại thôi. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.
Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Tôi không có ý định ra đi. Bạn lại chán ghét cái sự ngồi.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Tôi lấy cuốn tiếng Anh không học nữa và bắt đầu chầm chậm tước nó ra. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.
Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn. Thế thì nổ bố đầu còn gì. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Vì nó lại muốn chữa cho chính bác sỹ. Nhưng lại thấy buồn nôn.
Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Những hình ảnh đã nguội.
Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên. Thi thoảng viết nhưng không tiện. Gió se sẽ mang vị mặn.
Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.