Để tí nữa em bảo cháu vào. Tôi đốt chút, chả hả hê gì. thơ ơi còn hay nữa không - sao lòng cứ thấy mùa đông thế này - còn hay chứ vẫn còn hay - bằng không đưa đẩy bàn tay phí hoài - thơ ở trong tớ ở ngoài - cả thơ cả tớ lạc loài bên nhau - thơ đau tớ cũng đau đau - thơ buồn tớ cũng mau mau buồn buồn - hai tay thơ bắt chuồn chuồn - biết đâu tớ cũng lìa nguồn mà xa - thơ ơi thơ có phải là - nỗi oan chẳng thể thật thà giải duyên - tình yêu là kẻ tật nguyền - lắp vào những miếng hão huyền nhân gian - cũng còn nhiều chuyện phải bàn -vốn nhân cái dịp bầy đàn lung lay
Chị lắc đầu bảo mệt lắm. Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.
Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Chúng cộng hưởng với nhau và dùng sức rung của mình âm ỉ phá hoại nội tạng.
Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.
Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. (Còn với đàn ông thì không thích rồi). Nhưng nó không còn ở đó.
Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì.
Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Và ông vội ngoảnh đi. Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõm
Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Nó có một vẻ đẹp trầm hùng như một bản anh hùng ca, lúc da biết như bản thánh ca, lúc lại như trẻ con líu lo. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Nhà văn chợt không muốn thoát khỏi nó.
Dù lúc đó chả nghĩ gì. Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công.