Jamaica không hề có trường trung học công hay các trường đại học. Trong những ngày tháng sơ khởi của cuộc cách mạng máy tính, những lập trình viên với kinh nghiệm chuyên môn kiểu ấy rất khó tìm. Cũng phải đi cả một quãng đường đấy, nhưng chúng tôi luôn quay lại một hai lần mỗi tháng.
KLOTZ (nói với ATC): Đang chỉ hướng 180 độ về phía tay phải, à, chúng tôi sẽ thử lại lần nữa. Họ là những người New York với khoảng cách quyền lực thấp. Vậy Bill Joy ra đời khi nào?
Đó là thứ mà các phi công phải trông cậy vào trước khi có phát minh đèn rọi. Đồng đội mùng 2 tháng 5 nhảy lên lưng cậu vui sướng. Thực tế, không hề có chuyện đó.
Môn khúc côn cầu ở Canada đúng là một hệ thống tuyển lựa nhân tài. Cô bé không cần đến mức IQ cao hơn hay một trí não nhanh nhẹn như của Chris Langan. Trường được cấp vốn hàng tỷ đô la.
Một phần ba của Nhóm C đã bỏ dở đại học hay cao đẳng. Và cả người sáng lập tờ báo Daily Gleaner (tờ báo chính của Jamaica) cũng là người da màu. Chỉ hai mươi lăm đô-la!
Vậy nên, khi cơ phó nói, Anh có nghĩ là mưa nặng hạt hơn không? Trong khu vực này, chỗ này này? chúng ta biết rằng anh ta có ý rằng: Cơ trưởng. Tôi còn có một việc khác nữa, việc này đem lại thu nhập tốt nhất mà tôi từng có trước khi trở thành luật sư, đó là làm ở công trường. Đây chính là nơi mà Michigan góp mặt, bởi Michigan chính là một trong những trường đại học đầu tiên trên thế giới chuyển sang hình thức sử dụng đồng thời.
Nói chung, càng đạt mức cao, bạn sẽ càng được thụ hưởng giáo dục cao hơn, bạn có khả năng kiếm được nhiều tiền hơn, và − dù tin hay không − bạn cũng sẽ trường thọ hơn. Trong chương này, tôi muốn thử đào sâu hơn vào giải thích tại sao lại như vậy thông qua việc quan sát một mẫu hình kẻ xuất chúng trong dạng hình thuần khiết và tinh túy nhất của nó − thiên tài. Trí thông minh có một cái ngưỡng.
Những người trở thành bác sĩ, luật sư đều là da màu. Anh ta không nhìn thấy nó. Ông không buông xuôi tuyệt vọng.
Sau Thế Chiến, Lewis Terman − một giảng viên tâm lý học tại Đại học Stanford gặp được một cậu bé rất đáng chú ý có tên Henry Cowell. Nhưng người thành công không chỉ ngồi chờ cơ hội mà họ thường chủ động tạo ra những cơ chế thuận lợi để đạt được mục đích của mình. Một ít sẽ rơi vào túi các giáo viên.
Nhưng các trường cao đẳng, đặc biệt là trường cao đẳng nghệ thuật độc lập như Reed, thì thường không có khuynh hướng trở thành những bộ máy quan liêu cứng nhắc. Tôi nhặt ra một đề bài mà tôi không biết làm thế nào để giải, ông nói. Mặt đất trong trường hợp này là sườn đồi Nimitz.