Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Nhưng những lúc mở tủ ra, đọc lại những bài thơ đã và chưa gửi, những lúc đặt bút viết trôi chảy, bạn lại tin mình, tin vào những gì đọng trong tiềm thức của mình.
Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau. Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.
Chuông điện thoại reo. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Những giọt nước mắt bằng gỗ.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Nói chung thì tôi đóng vai trò một cầu thủ tự do.
Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.
Hắn cũng đang không cảm nhận được. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn.
Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Gọi cậu là cậu em vì cậu em ít tuổi hơn và gọi tôi bằng anh.
Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.
Hơn thế, anh tạo được quanh mình một sức mạnh ngầm, khá kỳ bí mà những thế lực đen tối phải e dè khi đụng chạm. Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ.
Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng.