Tới nơi ông thường phải đợi xe. Nhưng mới đầu nên gắng sức in ít như vậy thôi. Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ.
Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Chẳng hạn khu vực âm nhạc (2). Sau cùng bạn lên giường, mệt phờ vì công việc ban ngày.
Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu? Khi đã điều khiển phần tử vô kỷ luật nhất trong cơ thể phức tạp của ta thì ta phải tròng ngay ách vào cổ nó. Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.
Trong nhiều năm - đúng ra là cho tới khi tôi gần 40 tuổi - tuần lễ của tôi có bảy ngày. Ăn chỉ mất nữa số giờ đó thôi, nhưng tôi xin để trọn thời gian đó cho bạn muốn làm gì thì làm. Tôi chỉ có thể xét một trường hợp thôi và trường hợp đó không thể là trường hợp trung bình, vì không có trường hợp nào là trường hợp trung bình, cũng như không có người nào là người trung bình.
Đó, thái độ của thầy phải như vậy. Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá. Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương.
Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá. Về điểm đó, tôi không cho rằng một thất bại vẻ vang lại hơn một thành công nho nhỏ. Còn đi trên đường hoặc ngồi trong góc xe mà tập trung tư tưởng thì ai mà biết được? Có thằng tướng ngu nào cười bạn đâu?
Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn. Thật là một chế độ dân-chủ lý-tưởng. Lần lần bạn nghiên cứu những vấn đề khó hơn và bạn sẽ có thể dùng luật nhân quả giảng cho tôi tại sao những con đường thẳng băng ở Luân Đôn lại ngắn như vậy còn ở Paris lại dài hàng mấy cây số.
Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"? Đó là một trong những câu mà ai nấy đều thuộc, đều biết giá trị, nhưng chỉ những người thông minh nhất mới đem áp dụng. Chúng ta không suy nghĩ.
Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ! Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn. Nhưng khi bạn sửa soạn đi xem ca kịch (nhất là lại đi với một mỹ nhân) thì bạn làm ra sao? Bạn chạy ra thị xã hớt tóc, rồi lên xe về nhà; bạn gắng sức nghe hát bốn giờ, nếu không nói là năm giờ bạn đưa mỹ nhân về nhà nàng rồi về nhà mình.
Y có thể chết trôi trước khi tới cảng Said; y có thể bỏ mạng một cách không vẻ vang chút nào trên bờ Hồng hải; ý muốn của y có thể không bao giờ thực hiện được. Tôi la lớn lên như vậy. Tôi không cần biết bạn tập trung tư tưởng vào cái gì, miễn bạn chịu luyện cái bộ máy suy nghĩ của bạn là được.