Nó chứa đựng nhiều trạng thái, giai đoạn, nhiều cuộc đấu tranh đủ loại. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Đối diện với bà già và cái thùng rác là những bồn hoa cỏ tươi tắn, nõn nà.
Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy. Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác.
Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Giữa đời sống và nghệ thuật.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Không phải bạn không muốn một cuộc sống như thế. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.
Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Họ biểu trưng cho chính họ. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội.