Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích. Hoặc… Nói chung vậy thôi. Có phải em đang muốn nói anh câm đi?
Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu.
Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Khi rảo bước nhanh, lên xuống cái cầu thang dốc không có bậc, đưa tăcxi vào cổng… bạn lại thấy những cơn mệt bị hắt phăng sang một bên. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.
Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu). Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Cũng có thể là khuôn mặt cũ. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Để tí nữa em bảo cháu vào.
Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.
Thật lòng, tôi muốn khóc. Nhưng ông cụ thì vẫn muốn sống. Bạn nghĩ liệu có âm mưu nào đang đe dọa sự yên bình kha khá này không? Bạn có giống một kẻ đến sân bóng với những âm mưu trong đầu? Dân tình chúng ta thật hồn nhiên.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết.