Thật hết sức nguy hiểm khi chỉ ca ngợi chiến thắng và thành công vì nhiều người đã cố gắng mà vẫn thất bại, sẽ có định kiến về thất bại và không bao giờ có thể gượng dậy được nữa. “Người đấu tranh cho tự do và công bằng sẽ không bao giờ thất bại. Cuộc đời chính chị của ông lúc nào cũng như đang trên 1 đại dương dậy sóng.
Ông cũng viết lời thoại cho 70 bộ phim của Tamil . 11 tuổi, ông được đặt tên là Nguyến Tất Thành theo phong tục “vào làng” của quê cha. Nói thật, cho đến tận bây giờ, tôi cũng không biết tại sao cô ấy lại bỏ tôi.
Người Nhật không phát minh ra xe hơi. Tình cảm say mê mà ông dành cho Đảng Tamil ,cho sự thịnh vượng của người dân Tamil không có gì sánh được . Đó là các chính khách, các họa sĩ, các nhà thơ, các chiến binh, các nhà văn, các nhà viết sử, các tiểu thuyết gia.
Vì vậy , ở chính nơi trước kia bạn đã đưa ra những sai lầm, bây giờ bạn có thể đưa ra những lựa chọn khôn ngoan hơn và do đó có thể tránh được mọi thương tổn mà sự lựa chọn sai lầm trước kia đã mang đến cho bạn”. “Thảo nào tôi luôn nghĩ ông là một kẻ đạo đức giả”. Từ đó,bạn có thể hiểu ra tại sao một số phụ nữ rất ủ rũ trong kì kinh nguyệt .
Tại sao chúng ta cứ mãi lo lắng về một việc mà mình khong thể làm được? Ông Đặng qua đời ngày 19/02/1997. Thực tế,bản thân ta thay đổi từng phút,từng giây.
“Đừng quá coi trọng những điều đã trải qua trong cuộc sống. Họ cười nhạo và gọi đó là một “trò chơi khăm”, “một sai lầm của đấng tối cao” và kết tội ông có ý nhạo báng trào lưu nghệ thuật hiện đại. Nếu ta tiếp tục phân tích tính huống này và nghĩ thế nào để ta có thể vượt qua nó thì tính huống này trở thành thử thách.
Mục đích của giáo dục là gì? Với tôi, giáo dục là dạy một người làm thế nào để phát huy điểm nổi bật nhất và phát triển tiềm năng lớn nhất của mình. Tôi đến ký túc xá sinh viên và chơi bài poker với vài sinh viên ở đó và như thể định mệnh đã sắp đặt, tôi thắng nhiều ván và có đủ tiền tham dự hội thảo. 600 đô la )một tháng cũng chẳng có ý nghĩa bao nhiêu khi tính đến thuế thu nhập mà họ phải đóng hay mức sống mà họ phải dy trì cho cả bản thân và gia đình họ, và điều tồi tệ nhất là việc làm lại không ổn đinh về lâu về dài .
Chào đời vào đầu thập niên 1910. “Nhiều người ra ngoài là bị đẩy nhiều hơn là vì bị kiệt sức”. Điều đó sẽ trả lời cho câu hỏi tại sao một số người trở nên quá kiêu ngạo khi họ thành công hay rất lãnh đạm khi họ thất bại.
Khi phát hiện ra Nhật Bản không thể chiến thắng vì khu vực này quá rộng,ông ta trở về Nhật và hoạch điịnh sự bại trận của quân đội Nhật. tôi có một nguồn an ủi lớn nhất khi tự nói với mình hàng trăm lần rằng : “Mình đã làm hết sức mình và không ai có thể làm hơn thế”. Khi phân tích điều nay theo cách bạn làm , bạn sẽ nhận ra rằng hoàn toàn không có gì đáng ngạc nhiên cả.
Vực sâu ngoác miệng phía dưới họ. “Mỗi cuộc đời là một nhiệm vụ. Lúc ấy, tuy mang nhiều tai tiếng , vị tu sĩ cũng không quan tâm; ông chỉ cố gắng chăm sóc đứa trẻ cho thật tốt.