Tôi lên sân khấu và nói trong vòng nửa tiếng. Vấn đề này nữ biên tập viên một tạp chí nhỏ đã đặt ra với một biên tập viên nam đồng nghiệp. Ồ, đúng rồi, quả bóng!
Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm. Hay khủng khiếp hơn là sẽ bị thu hồi giấy phép rồi dẹp luôn. Tôi sẽ ra sao? Ra ga kiếm một vé tàu quay trở lại Brooklyn chớ còn phải hỏi!
Họ sẵn sàng chia sẻ sự nhiệt tình đó khi tiếp xúc với bất cứ ai. Thế là tôi cứ quanh quẩn ở đó, chờ đợi một cơ hội. Nếu ngồi cạnh tôi trong buổi hội nghị hôm ấy, có thể bạn cũng rút ra kết luận như vậy.
Bắt đầu từ những chuyện thường nhật trong cuộc sống chứ đừng đụng đến đề tài quá hóc búa. Nhưng thậm chí ngay sau khi đặt câu hỏi với những người phỏng vấn, bạn lại càng phải lắng nghe nhiều hơn nữa. Sinatra kể rằng hôm nọ đang ăn tối ở nhà hàng Chasens (ở Hollywood) thì thấy Don Rickles.
Bình thường Hope đâu có như thế, chỉ khi ánh đèn camera chiếu vào là Hope trở nên luống cuống lập cập. Tôi trả lời: Tôi không có đề tài nào cả. Tổng thống Clinton, người mà tôi được dịp phỏng vấn trong buổi lễ kỷ niệm năm đầu tiên của nhiệm kỳ làm tổng thống ở Nhà Trắng, đã nói ý tương tự của nhiệm kỳ làm tổng thống một quốc gia.
Tôi hỏi khán giả họ sẽ như thế nào nếu rơi vào tình huống của tôi. Trong ngành phát thanh viên thì chúng tôi luôn có một học thuyết công bằng. Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào.
Cái việc trò chuyện với quý bà quý cô ấy mà… Nhưng không hiểu sao tôi cứ muốn được trò chuyện với cô trong giây lát. Chúng diễn ra ở những nơi đắt đỏ và người ta ào ào tới đó. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo.
Cuomo cha đã nói cho tôi biết lý do vì sao. Henry Kissinger người dùng cả đời mình để nghiên cứu về ngôn ngữ nói rất coi trọng nguyên tắc này. Hãy cố gắng khắc phục mọi khó khăn và loại bỏ bất cứ lý do gì để bắt đầu tiến hành cuộc họp đúng giờ.
Cái chính là nó sẽ giúp bạn nói một cách tự tin và hiệu quả. Bob Hope cũng khiến tôi thất vọng với lý do tương tự. Stengel trả lời tỉnh rụi: Ồ, có đấy thưa ngài.
Casey Stengel được mời tới cuộc hội thảo để cho biết quan điểm của mình. Và cuối cùng, đi dự họp thì nhớ mang theo sự hài hước của bạn. Ở đó, người ta sẽ hỏi rằng tại sao thầy lại tin lời của những đứa nhóc mười ba tuổi về một việc hệ trọng như thế.