Nhưng bên cạnh việc đem lại tự do để phát huy năng lực cho một số con người, có thể thấy đi hoang cũng tạo ra vô số ma cô, gái làm tiền và trẻ vô thừa nhận. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. Bác lại thúc: Tác phong nhanh nhẹn nào.
Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu. Thái độ đó làm cho cảm quan phong phú thêm và đời sống gay gắt quá mức dịu đi.
Mệt sao cháu còn đi chơi. Không phải là rứt tung. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm.
Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn. Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.
Nhưng em nghĩ không phải cháu không biết tôn trọng mọi người đâu ạ. Đó là cái con người có thể làm được nếu biết diệt dốt. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Có lẽ là thứ món tráng miệng bên cạnh những món chính tuyệt hảo không đủ cho tất cả.
Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn.