Cả Bob Woolf lẫn Herb Cohen đều có một nguyên tắc chung: Phải tạo nên những chiến thắng thật sự. Người nói quá nhiều sẽ bị nhàm chán, hoặc có thể phải trả một giá đắt: Đánh mất sự tín nhiệm. Có gái hỏi chuyện trước cũng vô cùng bình thường.
Trước khi bước vào cuộc đàm phán, Bob thừa nhận rằng đối thủ của mình rất đáng gờm nhưng không phải là thù địch. Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng. Anh dẫn chương trình.
Nếu không, người ta sẽ không có ấn tượng gì sau khi trò chuyện với bạn và sự hiện diện của bạn hoàn toàn mờ nhạt. Sở dĩ không có những tràng vỗ tay đơn giản là vì họ quá bất ngờ, họ không biết bao giờ tôi mới vô đề nói về tương lai của thương thuyền nước Mỹ! Từ đó trở đi, không bao giờ tôi quên đề tài mà tôi sẽ nói. Cha đã mất ba năm về trước.
Vâng, có thể như thế lắm nếu như không có Herb… Bây giờ mới tháng giêng! Tôi đồng ý. Nói quá nhiều (overtalk) chẳng tạo nên một thiện cảm nào nơi người nghe cả.
Như thường lệ, chương trình được truyền thanh trực tiếp từ 23 đến 24 giờ đêm. Nhưng nói chung, hãy hết sức thận trọng. Bởi họ đều có một điểm chung là sự nhiệt tình, hào hứng hết mình trong công việc lẫn khi trò chuyện.
Bạn biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: Tự nhiên mà nói!. Tôi rất thích cách nói hóm hỉnh của ông, nó không chỉ tạo ra những tiếng cười mà còn khiến người ta phải suy nghĩ. Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha.
Để hồi tưởng lại về lúc sinh thời của người quá cố. Có điều nên lưu ý: trước khi sử dụng thì phải tập để quen dần với chúng. Casey Stengel được mời tới cuộc hội thảo để cho biết quan điểm của mình.
Chỉ cần nói một cách chân thành rằng: Tôi xin chia buồn. Chỉ riêng Pacino là nhún vai: Tôi là một người New York, tôi tưởng đó là một quả bom ấy chứ!. Không nên nói quá dài dòng khi những người khác đều muốn đi thẳng vào vấn đề.
Vậy bạn dùng từ phái yếu để chỉ họ thì liệu có chính xác nữa không? Ngày trước những từ ngữ miệt thị thường dành cho người da đen. Anh nhìn cảnh chúng tôi hối hả chuẩn bị, cảnh các phóng viên hết sửa ống kính rồi loay hoay giấy bút… Tôi để ý thấy hình như anh hơi ngơ ngác. Rõ ràng là từ utilize ít phổ biến hơn từ use.
Thứ hai là sự nhạy cảm linh hoạt khi đặt câu hỏi. Hãy chia sẻ nỗi buồn, niềm cảm thông sâu sắc với tang gia. Trong thời đại tai nghe mắt thấy như ngày nay, một bài nói sẽ được phát huy tác dụng gấp nhiều lần nếu sử dụng những hình ảnh minh họa kèm theo như là băng rôn, biểu ngữ, đồ thị…