Thấy một chàng trai đẹp người, vui tính họ liền cho người ấy là đáng phục, họ có thể kết nghĩa cầm sắt. Nếu họ non yếu tinh thần: đời họ sẽ là đời bỏ đi. Có khi võ lực nói lên ý chí mà có khi võ lực tỏ ra nhược chí.
Nhưng tôi phải công bình nói ở đây một khuyết điểm của họ là ích kỷ. Trên đường tiến hóa ấy, tinh thần lại bị chi phối bởi thủtính , làtính hoạt động theo bản năng. Jean Le Presbytre gọi sự mê sách của các bạn trai mà tôi nói rõ tiểu thuyết ở đây là cơn khủng hoảng.
Tôi chỉ nói họ dễ bị dẫn dụ thôi. Tại sao đi xe máy không đèn mà phạt. Có một số bị hồ nnghi về đức thanh khiết.
Vậy trong thời hoa niên bạn hãy thấy trước bạn sẽ là người chồng, người cha hay một bâïc hy sinh độc thân vì nhân loại. Biết lối ký ức của bạn trai trước khi vào thanh niên là lối căn cứ vào những gì ngũ quan cung cấp, nhà giáo dục có thể luyện cho bạn trai não nhớ sâu sắc. Nhiều mụn cám nổi lên.
Lòng họ sống trong nguồn hy vọng vô biên ở phần thưởng của Đấng chí công. Aùi tình có màu sắc nhục tình. Hồi trước trong thời thơ ấu họ hay nói, hay có thái độ khinh bỉ bạn gái là yếu đuối, có những lối chơi đàn bà.
Cũng không phải họ thấy lẻ loi như một thiếu phụ vừa đưa chồng đến chốn yên nghĩ nghìn thu trở về cô phòng vắng lạnh. Họ kiểu cách trong lời ăn tiếng nói, lối đi, bộ đứng. Đàn lòng của họ có những âm thanh mới.
Họ chưa tin tâm tình tư tưởng họ là hay đẹp. Lý tưởng của bạn trai là lúc phải đ ào luyện thân thể cường tráng, rèn đúc ý chí gang thép. Cứ chung, bạn trai không có cả một kỹ thuật làm đẹp tế nhị thường xuyên bằng bạn gái đâu.
Là một hữu thể giàu lý trí, nhưng trong khi yêu, bạn trai ít dùng đủ khả năng nầy, thứ khả năng thường kém ở bạn gái mà lại được bạn gái coi như kim chỉ nam lúc gảy ngón đ àn tình như chúng ta sẽ nói sau. Họ cũng có cách dồi dào nhưng tâm tính vui vẻ, nóng giận, yêu mến, oán ghét, bi ai, sợ sệt, thèm khát. Yêu là tự hiến, và nên xứng đáng để thụ nhận.
tính cứng cỏi nầy không có gọng kềm đức tự chủ người nam khó giấu nó lắm. Họ làm sao biết được con cọp thu hình là để vo mồi cho chắc ăn. Nhưng thưa bạn tôi biết sớm muộn vấn đề nầy sẽ đặt ra cho bạn, đặt ngay trong tâm hồn bạn.
Cho họ biết rằng người bạn đời là nguồn an ủi họ đấy. Chắc con không biết? Có lẽ con yêu mẹ lắm nhưng con yêu trong thinh lặng, còn mẹ yêu con yêu vừa trầm mặc vừa bao nhiêu lo lắng săn sóc nhất là khi con gần ra đời. Họ chưa là vĩ nhân nhưng chí của họ không vừa: họ muốn cho đời họ một cái gì.