Burns và Jack Benny chơi thân với nhau từ bé. Nhưng cậu con trai ấy là một tay ăn chơi lêu lổng và chẳng có ý muốn học hành gì cả. Tớ không có thời gian để viết một lá thư ngắn.
Chúng tôi chỉ còn biết kêu trời, không biết những người nghe đài hôm ấy có kêu trời hay không… Tôi thích được nói điều đó với tất cả mọi người. Không nên chia buồn bằng câu nói: Tôi biết anh rất buồn, rất đau khổ… Vì câu nói này là thừa.
Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy. Nếu điều này có vẻ quá khó thì hãy cố gắng tập luyện nhiều hơn. Nó tìm hiểu tất cả những việc xung quanh anh…
Bất cứ diễn giả thành công nào cũng có một phong cách nói riêng của họ. Nếu cẩn thận hơn thì mọi việc đã chặn đứng ngay từ đầu. Như họ đã từng là những viên ngọc sáng chói ra sao, con cái của họ thành đạt thế nào… Ở tang lễ, bạn không cần quá băn khoăn trăn trở mình nên nói những gì.
Dù là người nổi tiếng, cũng đừng cho rằng mọi khán giả đều biết bạn. Nụ cười mỉm của Burns như một giọt nước làm tràn ly vậy. Từ ngữ, điệu bộ, cách nói… tất cả đều do bạn sáng tạo.
Tôi đã đi tới đi lui ở đó suốt ba tuần liền, với niềm hi vọng sẽ được vào làm nghề phát thanh như vẫn hằng ao ước. Thật kỳ diệu! Sự căng thẳng của anh ấy biến đi đâu mất. Câu hỏi nào cũng trả lời cụt ngủn, vô hồn, không có chiều sâu lẫn cảm xúc.
Bởi ấn tượng ban đầu bao giờ cũng quan trọng. Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa. Nếu được mời phát biểu, trước khi nói phải biết chắc rằng bạn có những điều gì cụ thể để nói hay không.
Sau đó, anh ta qua đời. Tôi đã học hỏi điều này từ Sinatra. Tôi tự hào mình là người Do Thái, tôi tự hào được sinh ra ở Brooklyn.
Nhưng nên cẩn thận, nhiều từ mới nghe có vẻ thời thượng lại chẳng có tác dụng thiện cảm nào khi bạn giao tiếp. Khi kể câu chuyện này Sinatra đã làm cho khán thính giả cười vỡ bụng. Đơn giản vì anh đã vượt qua sự căng thẳng ban đầu, và càng lúc càng tự tin hơn khi đã quen với khẩu điệu của mình.
Nếu bạn nói từ hồi còn bé xíu đã là một fan của họ thì có thể họ sẽ nhăn mặt ngay. T-t-ôi biết tôi n-n-ói rất r-ất khó kh-ó-ó nghe, nhưng tôi v-ẫn r-r-ất vui khi được nói ch-ch-uyện với bạn. Chúng ta quên toàn bộ câu chuyện này đi và chúng em không bao giờ tái phạm nữa, được không thưa thầy?