Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Bây giờ ít thấy người ngủ dưới mái hiên.
Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.
Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được. Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.
Cả ham muốn làm cho độc giả trở nên thông minh hơn để hiểu nhau và cùng người viết thúc đẩy nhu cầu sáng tạo trong nhau. Thế hệ chúng tôi, cũng đang thế, dù gặp nhau hàng ngày. Và người lấy lần thứ nhất lại thêm dằn vặt.
Mất thì thôi nhưng trong đó có quyển vở chứa bài viết này. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.
Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần.
Chứ không thở dài như những người thân… Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Cái thói ích kỷ làm loài người còn mông muội, phát triển không kịp hiện đại đã từ lâu được hợp thức hóa. Điều anh ta để lại cho những người chứng kiến cái chết ấy không nhiều.
Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa. Theo cách mà bạn lựa chọn. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.